為謝無逸賦陳氏貫時軒

宋代 饒節
西園拱群木,嚴霜損天和。豈不惜嘉陰,奈此風雨何。 青青繄此君,凡材不同科。君知不同科,何必葉與柯。 試看一尺根,節已倍身多。故令卷籜中,高韻不可摩。 陳侯定可人,厚禮為君羅。視此種竹心,知君減悲歌。 吾徒涉世疏,投足得詆訶。何如雪月際,對君自婆娑。 但無我履聲,與子相經過。
西 yuán gǒng qún   yán shuāng sǔn tiān jiā yīn   nài fēng
qīng qīng jūn   fán cái tóng jūn zhī tóng  
shì kàn chǐ gēn   jié bèi shēn duō lìng juǎn tuò zhōng   gāo yùn
chén hóu dìng rén   hòu wèi jūn luó shì zhǒng zhú xīn   zhī jūn jiǎn bēi
shè shì shū   tóu xuě yuè   duì jūn suō
dàn shēng   zi xiāng jīng guò