為寺僧分韻得禪字

宋代 韓淲
車馬何方來,花溪響林泉。晏叟送遺民,自然吟其天。 顧我粥飯僧,豈了文字禪。且為作餅供,晴軒少迴旋。
chē fāng lái   huā xiǎng lín quán yàn sǒu sòng mín   rán yín tiān
zhōu fàn sēng   le wén chán qiě wéi zuò bǐng gōng   qíng xuān shǎo huí xuán