委順
山城雖荒蕪,竹樹有嘉色。郡俸誠不多,亦足充衣食。
外累由心起,心寧累自息。尚欲忘家鄉,誰能算官職。
宜懷齊遠近,委順隨南北。歸去誠可憐,天涯住亦得。
shān
山
chéng
城
suī
雖
huāng
荒
wú
蕪
,
zhú
竹
shù
樹
yǒu
有
jiā
嘉
sè
色
。
。
jùn
郡
fèng
俸
chéng
誠
bù
不
duō
多
,
yì
亦
zú
足
chōng
充
yī
衣
shí
食
。
。
wài
外
lèi
累
yóu
由
xīn
心
qǐ
起
,
xīn
心
níng
寧
lèi
累
zì
自
xī
息
。
。
shàng
尚
yù
欲
wàng
忘
jiā
家
xiāng
鄉
,
shuí
誰
néng
能
suàn
算
guān
官
zhí
職
。
。
yí
宜
huái
懷
qí
齊
yuǎn
遠
jìn
近
,
wěi
委
shùn
順
suí
隨
nán
南
běi
北
。
。
guī
歸
qù
去
chéng
誠
kě
可
lián
憐
,
tiān
天
yá
涯
zhù
住
yì
亦
dé
得
。
。