渭水
渭水秋天白,驪山晚照紅。行人迷古道,老馬識新豐。
霜雪滿歸鬢,乾坤猶轉蓬。愁來成獨酌,醉袖障西風。
wèi
渭
shuǐ
水
qiū
秋
tiān
天
bái
白
,
lí
驪
shān
山
wǎn
晚
zhào
照
hóng
紅
xíng
。
rén
行
mí
人
gǔ
迷
dào
古
lǎo
道
,
mǎ
老
shí
馬
xīn
識
fēng
新
豐
。
shuāng
霜
xuě
雪
mǎn
滿
guī
歸
bìn
鬢
,
qián
乾
kūn
坤
yóu
猶
zhuǎn
轉
péng
蓬
chóu
。
lái
愁
chéng
來
dú
成
zhuó
獨
zuì
酌
,
xiù
醉
zhàng
袖
xī
障
fēng
西
風
。