慰時勉學士喪孫

明代 楊士奇
承過西昌日,提攜已識奇。相隨萬里至,翻動九原悲。 豈是多時別,無深歲晏思。與君俱此痛,排悶強裁詩。
chéng guò 西 chāng   xié shí xiāng suí wàn zhì   fān dòng jiǔ yuán bēi
shì duō shí bié   shēn suì yàn jūn tòng   pái mèn qiáng cái shī