為山亭晚臥

宋代 葉夢得
瘦石聊我伴,遙山更爾瞻。泉聲分寂歷,草色借廉纖。 玉粒時能飽,霜毛日更添。平生疏懶意,況與病同兼。
shòu shí liáo bàn   yáo shān gèng ěr zhān quán shēng fēn cǎo   jiè lián xiān    
shí néng bǎo   shuāng máo gèng tiān píng shēng shū lǎn kuàng   bìng tóng jiān