為丘彥良題牧溪和尚千雁圖

明代 劉基
往時惠崇畫蘆雁,對之如在江湖游。只今此圖又精妙,中有千里瀟湘秋。 乃知浮屠性多巧,意匠不與凡夫儔。吳松江長具區闊,天目虎丘青一發。 西風九月粳稻黃,朔雁飛來翼相戛。農夫苦飢雁獨飽,此意畫師應識察。 近者分明辨羽毛,遠者縹緲瞻秋毫。或乘飄風入煙霄,或翳落日沉隍濠。 起如武侯布八陣,集如萬舞回旌旄。眠沙臥草鳴且翱,喋呷藻荇亂蓬蒿。 禾空穗盡卻歸去,紫塞漠漠春雲高。我家南山限蒼嶺,雁飛不到川路永。 深林大谷蛇豕盛,愁向他鄉撫虛景。人言鴻雁比弟兄,我有兄弟隔兩城。 題詩卷畫謝客去,無使感愴傷中情。
wǎng shí huì chóng huà yàn   duì zhī zài jiāng yóu zhī jīn yòu jīng miào   zhōng yǒu qiān xiāo xiāng qiū
nǎi zhī xìng duō qiǎo   jiàng fán chóu sōng jiāng zhǎng kuò   tiān qiū qīng
西 fēng jiǔ yuè jīng dào huáng   shuò yàn fēi lái xiāng jiá nóng yàn bǎo   huà shī yīng shí chá
jìn zhě fēn míng biàn máo   yuǎn zhě piāo miǎo zhān qiū háo huò chéng piāo fēng yān xiāo   huò luò chén huáng háo
hóu zhèn   wàn huí jīng máo mián shā cǎo míng qiě áo   dié zǎo xìng luàn péng hāo
kōng suì jǐn què guī   sāi chūn yún gāo jiā nán shān xiàn cāng lǐng   yàn fēi dào chuān yǒng
shēn lín shé shǐ shèng   chóu xiàng xiāng jǐng rén yán hóng yàn xiōng   yǒu xiōng liǎng chéng
shī juàn huà xiè   shǐ 使 gǎn chuàng shāng zhōng qíng