為樵僧賦閒雲軒

明代 王恭
城郭紛紛靜者稀,野雲多戀定僧衣。依微乍入靈花去,瀟散仍隨法雨飛。 心寄虛空忘色相,身將生滅悟禪機。世人未識孤寒意,遙聽經聲禮翠微。
chéng guō fēn fēn jìng zhě   yún duō liàn dìng sēng wēi zhà líng huā xiāo   sàn réng suí fēi    
xīn kōng wàng xiàng   shēn jiāng shēng miè chán shì rén wèi shí hán yáo   tīng jīng shēng cuì wēi