慰梅禹金試金陵放落一首

明代 王世貞
昔時梅宛陵,歐九並馳稱。萬古一詩在,青山白髮憎。 雲孫更蹭蹬,雪曲有飛騰。桃葉雙頭楫,芙蓉半臂綾。 此時吳女隊,讓汝獨先登。
shí méi wǎn líng   ōu jiǔ bìng chí chēng wàn shī zài qīng   shān bái zēng    
yún sūn gèng cèng dèng   xuě yǒu fēi téng táo shuāng tóu   róng bàn líng    
shí duì   ràng xiān dēng