微祿弟有微祿養閒靜之嘲因足成篇

宋代 韓淲
微祿養閒靜,冉冉驚老境。誰知歲月速,復此霜露冷。 齒髮墮江湖,家世本箕潁。無效彭澤翁,茫然吊形影。
wēi 祿 yǎng xián jìng   rǎn rǎn jīng lǎo jìng shéi zhī suì yuè   shuāng lěng    
chǐ duò jiāng   jiā shì běn yǐng xiào péng wēng máng   rán diào xíng yǐng