為劉君符賦樂山詩

宋代 陸文圭
山體本至靜,仁體亦如之。 樂者有深味,魯論無費辭。 目玩唯自得,心契若有期。 逝川同一旨,妙理無容窺。 劉公本好古,雅志非好奇。 諸君為著語,殆類愛山詩。 泉石涵清思,松柏媚幽姿。 古來山中人,此道未必知。 蠟屐張乃癖,拄笏殆成凝。 獨有首陽高,薇苦甘如飴。 得仁即無怨,千載真吾師。
shān běn zhì jìng   rén zhī  
zhě yǒu shēn wèi   lùn fèi  
wán wéi   xīn ruò yǒu  
shì chuān tóng zhǐ   miào róng kuī  
liú gōng běn hào   zhì fēi hào  
zhū jūn wèi zhù   dài lèi ài shān shī  
quán shí hán qīng   sōng bǎi mèi yōu 姿  
lái shān zhōng rén   dào wèi zhī  
zhāng nǎi   zhǔ dài chéng níng  
yǒu shǒu yáng gāo   wēi gān  
rén yuàn   qiān zǎi zhēn shī