為康上人賦雪庭

元代 德祥
積雪滿前楹,涵虛似太清。乾坤歸一色,江海入無聲。 寶樹花稠疊,瓊台路坦平。高僧不出戶,水觀已初成。
xuě mǎn 滿 qián yíng   hán shì tài qīng qián kūn guī   jiāng hǎi shēng
bǎo shù huā chóu dié   qióng tái tǎn píng gāo sēng chū   shuǐ guān chū chéng