為范尊師賦雲林清游

宋代 虞集
太茅千仞下,結屋三四楹。雲林戶牖潤,鶴去海天平。 坐上髮長嘯,人間聞玉笙。斸苓春霧重,煮朮晚煙輕。 綠室噓丹氣,蒼崖受日精。樵遺伐木斧,真降引霓旌。 九鼎金還就,千齡樹不傾。問誰解居此,雲是范長生。
tài máo qiān rèn xià   jié sān yíng yún lín yǒu rùn   hǎi tiān píng
zuò shàng cháng xiào   rén jiān wén shēng zhǔ líng chūn zhòng   zhǔ shù wǎn yān qīng
shì dān   cāng shòu jīng qiáo   zhēn jiàng yǐn jīng
jiǔ dǐng jīn hái jiù   qiān líng shù qīng wèn shuí jiě   yún shì fàn cháng shēng