尾犯

宋代 柳永
晴煙羃羃。漸東郊芳草,染成輕碧。野塘風暖,游魚動觸,冰澌微坼。 幾行斷雁,旋次第、歸霜磧。詠新詩,手捻江梅,故人贈我春色。 似此光陰催逼。念浮生、不滿百。雖照人軒冕,潤屋珠金,於身何益。 一種勞心力。圖利祿,殆非長策。除是恁、點檢笙歌,訪尋羅綺消得。
qíng yān jiàn dōng jiāo fāng cǎo   rǎn chéng qīng táng fēng nuǎn   yóu dòng chù   bīng wēi chè
xíng duàn yàn   xuán guī shuāng yǒng xīn shī   shǒu niǎn jiāng méi   rén zèng chūn
shì guāng yīn cuī niàn shēng mǎn 滿 bǎi suī zhào rén xuān miǎn   rùn zhū jīn   shēn
zhǒng láo xīn 祿   dài fēi cháng chú shì nèn diǎn jiǎn shēng   fǎng xún luó xiāo de