尾犯

宋代 止禪師
因有感於孤山,為賦此調 一白受春知。獨愛老來,疏瘦偏宜。古月黃昏,許松竹相依。暈蘚枯搓半折,影浮波、渴龍倒窺。歲華凋謝,水邊籬落,雪後忽橫枝。 百花頭上立,且休問、向北開遲。老了何郎,不成便無詩。惟只有、西州倦客,怕說著、西湖舊時。難忘處,放鶴山空人未歸。
yīn yǒu gǎn shān   wèi diào 調
bái shòu chūn zhī ài lǎo lái   shū shòu piān yuè huáng hūn   sōng zhú xiāng yūn xiǎn cuō bàn shé   yǐng lóng dào kuī suì huá diāo xiè   shuǐ biān luò   xuě hòu héng zhī
bǎi huā tou shàng   qiě xiū wèn xiàng běi kāi chí lǎo le láng   chéng biàn 便 shī wéi zhǐ yǒu 西 zhōu juàn   shuō zhù 西 jiù shí nán wàng chù   fàng shān kōng rén wèi guī