為道見還詩因次其韻兼簡孝錫

宋代 李之儀
反衣狐裘矜綠里,月落宵行易淪委。崎嶇身世等秋蓬,皎皎吾心淡如水。 青雲有路誰引目,肯學荒疏輟洗髓。經營一飽困南北,未易功名輸故紙。 爾來投跡間諸彥,白雪每容參下里。何殊溺者得尺素,聊謝箕翁徒洗耳。 大官供庖事鉛槧,時引古人同淨幾。枉老王郎特我賢,華袞相先慚溢美。 清風冷落勞悵望,誰謂雲間見黃綺。因收倦緒聊紡織,半是棄餘安足喜。 一片簫韶送下天,游遍華胥如喚起。從此修途可問津,豈復龍頭卻蛇尾。
fǎn qiú jīn   yuè luò xiāo xíng lún wěi shēn shì děng qiū péng   jiǎo jiǎo xīn dàn shuǐ
qīng yún yǒu shuí yǐn   kěn xué huāng shū chuò suǐ jīng yíng bǎo kùn nán běi   wèi gōng míng shū zhǐ
ěr lái tóu jiān zhū yàn   bái xuě měi róng cān xià shū zhě chǐ   liáo xiè wēng ěr
guān gōng páo shì qiān qiàn   shí yǐn rén tóng jìng wǎng lǎo wáng láng xián   huá gǔn xiāng xiān cán měi
qīng fēng lěng luò láo chàng wàng   shuí wèi yún jiān jiàn huáng yīn shōu juàn liáo fǎng zhī   bàn shì ān
piàn xiāo sháo sòng xià tiān   yóu biàn huá huàn cóng xiū wèn jīn   lóng tóu què shé wěi