為陳谷駿賦東墅閒居

明代 王恭
習靜何須隱翠微,一閒心遠便忘機。窗臨絕嶼雲來近,門掩荒洲客到稀。 禾黍露寒秋釀熟,兼葭霜冷夜漁歸。知君悟得幽棲趣,卻向清時■布衣。
jìng yǐn cuì wēi   xián xīn yuǎn biàn 便 wàng chuāng lín jué yún lái jìn mén   yǎn huāng zhōu dào    
shǔ hán qiū niàng shú   jiān jiā shuāng lěng guī zhī jūn yōu què   xiàng qīng shí