為陳必宗題高漫士山水

明代 王恭
水墨不求似,意在丹青表。前朝獨數僧匡然,後有方壺可同調。 龍門此日發天機,揮霍霜毫亦神妙。遙林積水湛清暉,金削芙蓉連翠微,中有白雲朝暮飛。 雲飛盡逐青山去,山靈笑謝紅錦衣。主人原是幽棲者,喬木蒼蒼此山下。 我亦滄波淡盪人,醉里閒尋有聲畫。
shuǐ qiú shì   zài dān qīng biǎo qián cháo shù sēng kuāng rán hòu   yǒu fāng tóng diào   調  
lóng mén tiān   huī huò shuāng háo shén miào yáo lín shuǐ zhàn qīng huī jīn   xuē róng lián cuì wēi zhōng   yǒu bái yún zhāo fēi    
yún fēi jǐn zhú qīng shān   shān líng xiào xiè hóng jǐn zhǔ rén yuán shì yōu zhě qiáo   cāng cāng shān xià    
cāng dàn dàng rén   zuì xián xún yǒu shēng huà