為陳必尚題山水圖

明代 王恭
太常積飛翠,朝夕侵我廬。嚴公湖上水,色映靈台虛。 雁峰屋上三山峭,散帙鳴琴亦高妙。半榻閒雲鶴夢醒,一簾初日藤花笑。 顧余性癖愛清暉,終日相過盡醉歸。幾度離家聲別調,何時恩許卸朝衣。 黃花九月高樓酒,無那明朝又分手。座中應感去年人,馬上空攀未霜柳。 酌酒看山興暫同,君家兄弟氣如虹。萍蹤自愧無南北,聊寄相思水墨中。
tài cháng fēi cuì   zhāo qīn yán gōng shàng shuǐ   yìng líng tái
yàn fēng shàng sān shān qiào   sàn zhì míng qín gāo miào bàn xián yún mèng xǐng   lián chū téng huā xiào
xìng ài qīng huī   zhōng xiāng guò jìn zuì guī jiā shēng bié diào 調   shí ēn xiè cháo
huáng huā jiǔ yuè gāo lóu jiǔ   míng cháo yòu fēn shǒu zuò zhōng yìng gǎn nián rén   shàng kōng pān wèi shuāng liǔ
zhuó jiǔ kàn shān xīng zàn tóng   jūn jiā xiōng hóng píng zōng kuì nán běi   liáo xiāng shuǐ zhōng