宛轉歌

明代 釋函是
春中花盛開,暄風集崇台。爽氣朗襟袖,白晝淨塵埃。 如此良辰何,看看欲徘徊。徘徊還自問,人生當幾回。 荊棘生高墳,雨雪空皚皚。今我不惜陰,後人徒見哀。 後人復如我,展轉成劫灰。勸君濯淵鑒,靜言觀從來。 春花與秋實,榮落時見摧。觀彼榮落時,我心當何持。 莫以琴瑟娛,逐樂忘歸期。斗酒雖雲歡,萬歲誰相知。 何不趁芳華,百情聊以移。
chūn zhōng huā shèng kāi   xuān fēng chóng tái shuǎng lǎng jīn xiù   bái zhòu jìng chén āi
liáng chén   kàn kàn pái huái pái huái hái wèn   rén shēng dāng huí
jīng shēng gāo fén   xuě kōng ái ái jīn yīn   hòu rén jiàn āi
hòu rén   zhǎn zhuǎn chéng jié huī quàn jūn zhuó yuān jiàn   jìng yán guān cóng lái
chūn huā qiū shí   róng luò shí jiàn cuī guān róng luò shí   xīn dāng chí
qín   zhú wàng guī dǒu jiǔ suī yún huān   wàn suì shuí xiāng zhī
chèn fāng huá   bǎi qíng liáo