挽鍾孺人

宋代 洪咨夔
夫沒姑嫜老,年芳鑒珥新。 孤峰晴後雪,碩果剝中春。 命義生無愧,言容死未陳。 西風吹拱木,雙劍合龍津。
méi zhāng lǎo   nián fāng jiàn ěr xīn  
fēng qíng hòu xuě   shuò guǒ zhōng chūn  
mìng shēng kuì   yán róng wèi chén  
西 fēng chuī gǒng   shuāng jiàn lóng jīn