晚鐘

清代 圖爾宸
梵放忽然寂,前山聞暝鍾。聲催斜景入,路隔翠微重。 老樹警眠鶴,空波迎古龍。予心澹無慮,真欲契禪宗。
fàn fàng rán   qián shān wén míng zhōng shēng cuī xié jǐng   cuì wēi zhòng
lǎo shù jǐng mián   kōng yíng lóng xīn dàn   zhēn chán zōng