挽鄭友梅
蕭鼓何闐闐,西風提客船。
主人辭華屋,請屋落荒阡。
芙蓉一片古,千古懷人賢。
喚醒梅花魂,芳之秋菊泉。
xiāo
蕭
gǔ
鼓
hé
何
tián
闐
tián
闐
,
xī
西
fēng
風
tí
提
kè
客
chuán
船
。
zhǔ
主
rén
人
cí
辭
huá
華
wū
屋
,
qǐng
請
wū
屋
luò
落
huāng
荒
qiān
阡
。
fú
芙
róng
蓉
yī
一
piàn
片
gǔ
古
,
qiān
千
gǔ
古
huái
懷
rén
人
xián
賢
。
huàn
喚
xǐng
醒
méi
梅
huā
花
hún
魂
,
fāng
芳
zhī
之
qiū
秋
jú
菊
quán
泉
。