挽鄭聽軒 其四

清代 成鷲
獨宿孤峰起夢思,東林回首笑攢眉。蹉跎前夏安居日,惆悵先生易簀時。 有骨猶堪逢伯樂,無弦寧禁憶鍾期。茂陵遺草休輕棄,付與床頭七歲兒。
宿 fēng mèng   dōng lín huí shǒu xiào cuán méi cuō tuó qián xià ān chóu   chàng xiān sheng shí    
yǒu yóu kān féng   xián níng jìn zhōng mào líng cǎo xiū qīng   chuáng tóu suì ér