挽鄭甥主學二首

宋代 劉克莊
親則班□子,賢於輔嗣甥。 奠芻終古訣,炊黍霎時榮。 先墓身為殉,新丘手自營。 老人尤惜淚,何況又偏盲。
qīn bān   zi   xián shēng  
diàn chú zhōng jué   chuī shǔ shà shí róng  
xiān shēn wéi xùn   xīn qiū shǒu yíng  
lǎo rén yóu lèi   kuàng yòu piān máng