挽虞彥高

宋代 鄭元祐
苕水橫經日,長洲筦庫時。玄霞散髭鬣,白雪吐言詞。 自分儒紳拙,寧知委吏卑?袖籠生物手,笏拄看山頤。 返老梁溪澨,懸車錫麓陲。溫言恆侃侃,孺樂更怡怡。 竹色賓階潤,花陰戶屨移。入閩求古刻,踰浙致名師。 夜雨連書屋,春風動講帷。扣舷吳子國,鬻茗李紳祠。 政以孤蹤澹,誰令二豎持?古心空似月,里鬢已如絲。 白日誠難挽,皇天不憖遺。士林紛雨泣,絮酒諒神知。 丹旐霜風慘,青林磴道危。可無千字誄,因賦八哀詩。
tiáo shuǐ héng jīng   cháng zhōu guǎn shí xuán xiá sàn liè bái   xuě yán    
fēn shēn zhuō   níng zhī wěi bēi   xiù lóng shēng shǒu   zhǔ kàn shān  
fǎn lǎo liáng shì   xuán chē chuí wēn yán héng kǎn kǎn   gèng    
zhú bīn jiē rùn   huā yīn mǐn qiú   zhè zhì míng shī    
lián shū   chūn fēng dòng jiǎng wéi kòu xián guó   míng shēn    
zhèng zōng dàn   shuí lìng èr shù chí   xīn kōng shì yuè   bìn  
bái chéng nán wǎn   huáng tiān yìn shì lín fēn   jiǔ liàng shén zhī    
dān zhào shuāng fēng cǎn   qīng lín dèng dào wēi qiān lěi yīn   āi shī