晚游新亭

宋代 張嵲
秋至今幾日,山雲峰尚奇。 新亭獨騁望,詠我秋懷詩。 碧水縈麓轉,幽蟬映葉悲。 古藤依翠壁,茂樹鏡清池。 賞會情方適,憂來忽自滋。 荒山逃死地,落日故園思。 遇亂甘身棄,持心與世違。 應人時懶語,兀坐獨搘頤。 沉思山煙冥,微吟暮影移。 只應從此去,寂寞但如斯。
qiū zhì jīn   shān yún fēng shàng  
xīn tíng chěng wàng   yǒng qiū huái shī  
shuǐ yíng zhuǎn   yōu chán yìng bēi  
téng cuì   mào shù jìng qīng chí  
shǎng huì qíng fāng shì   yōu lái  
huāng shān táo   luò yuán  
luàn gān shēn   chí xīn shì wéi  
yìng rén shí lǎn   zuò zhī  
chén shān yān míng   wēi yín yǐng  
zhǐ yìng cóng   dàn