晚飲東湖亭用碩夫韻

宋代 李彌遜
秋後高荷與砌平,暫回眼白為君表。 哦詩太瘦真成癖,對酒清狂不礙醒。 健筆縱橫那可繼,醉歌悲壯亦堪聽。 如何借得南烹手,更搗香棖為薦腥。
qiū hòu gāo píng   zàn huí yǎn bái wèi jūn biǎo
ó shī tài shòu zhēn chéng   duì jiǔ qīng kuáng ài xǐng
jiàn zòng héng   zuì bēi zhuàng kān tīng
jiè nán pēng shǒu   gèng dǎo xiāng chéng wèi jiàn xīng