晚意

宋代 蘇舜欽
晚色微茫至,前山次第昏。羸牛歸徑遠,宿鳥傍檐翻。 盤喜黃粱熟,杯餘白酒渾。田家雖澹薄,猶得離塵喧。
wǎn wēi máng zhì   qián shān hūn léi niú guī jìng yuǎn   宿 niǎo bàng yán fān
pán huáng liáng shú   bēi bái jiǔ hún tián jiā suī dàn báo   yóu chén xuān