挽葉謙夫尚書二首

宋代 劉克莊
履聲騰上逼星辰,俄駕朱轓去牧民。 不作金張門下客,亦非牛李黨中人。 公寧抽版還丞相,誰更移書責諫臣。 爪距紛紛夸鷙搏,安知魯野有祥麟。
shēng téng shàng xīng chén   é jià zhū fān mín
zuò jīn zhāng mén xià   fēi niú dǎng zhōng rén
gōng níng chōu bǎn hái chéng xiàng   shuí gēng shū jiàn chén
zhǎo fēn fēn kuā zhì   ān zhī yǒu xiáng lín