挽楊九玄

宋代 鄭元祐
虎丘山下有孤墳,曾識譚經楊子云。夢落江湖仍聽雨,魂歸泉壤亦修文。 家山路遠聽猿淚,書傳香留辟蠹芸。況有佳兒能力學,草玄猶足繼前聞。
qiū shān xià yǒu fén   céng shí tán jīng yáng yún mèng luò jiāng réng tīng hún   guī quán rǎng xiū wén    
jiā shān yuǎn tīng yuán lèi   shū chuán xiāng liú yún kuàng yǒu jiā ér néng xué cǎo   xuán yóu qián wén