晚下三峰

明代 李寄
清晨登三峰,不知高若茲。青天實咫尺,凡骨焉能梯。 回觀萬象妙,頓忘所歷疲。千尺㠉第一,高崖勢倒垂。 阻絕登峰路,如與人相持。冉冉回心字,至今使我危。 井底垂鐵綆,風雨藏蛟螭。寄目於手足,左右相因依。 入㠉篆壁蝸,出㠉摩空翬。飛猿一線過,犁溝險倍之。 面削不受屐,額凸綆難施。天然得霤道,深闊稱一犁。 相傳老君力,再拜溝旁祠。溝上最險者,二匾勢傾攲。 蒼龍嶺嶄甚,萬丈豎深溪。長劍倚天外,此語善品題。 三峰無此嶺,萬古知是誰。如人伸一臂,接引其下為。 早與眾人約,部伍宜整齊。隘處魚貫上,坦處雁行馳。 勝境輟行玩,歧路告眾知。議會然後進,庶幾免參差。 豈知烏合輩,難束以程規。鳥分而獸散,各自為東西。 宗土祠以上,更無一人隨。獨笑蓮花巔,綱尋洗頭池。 身與雲俯仰,目盪天四陲。書生眼孔小,易題山水詩。 一邱與一壑,下筆兢淋漓。見此大山水,氣奪難措辭。 或題數千言,通套而支離。我來書所見,聊以備追思。
qīng chén dēng sān fēng   zhī gāo ruò qīng tiān shí zhǐ chǐ fán   yān néng    
huí guān wàn xiàng miào   dùn wàng suǒ qiān chǐ tóng gāo   shì dǎo chuí    
jué dēng fēng   rén xiāng chí rǎn rǎn huí xīn zhì   jīn shǐ 使 wēi    
jǐng chuí tiě gěng   fēng cáng jiāo chī shǒu zuǒ   yòu xiāng yīn    
tóng zhuàn   chū tóng kōng huī fēi yuán xiàn guò   gōu xiǎn bèi zhī    
miàn xuē shòu   é gěng nán shī tiān rán liù dào shēn   kuò chēng    
xiāng chuán lǎo jūn   zài bài gōu páng gōu shàng zuì xiǎn zhě èr   biǎn shì qīng    
cāng lóng lǐng zhǎn shén   wàn zhàng shù shēn cháng jiàn tiān wài   shàn pǐn    
sān fēng lǐng   wàn zhī shì shuí rén shēn jiē   yǐn xià wèi    
zǎo zhòng rén yuē   zhěng ài chù guàn shàng tǎn   chù yàn háng chí    
shèng jìng chuò xíng wán   gào zhòng zhī huì rán hòu jìn shù   miǎn cēn    
zhī bèi   nán shù chéng guī niǎo fēn ér shòu sàn   wèi dōng   西  
zōng shàng   gèng rén suí xiào lián huā diān gāng   xún tóu chí    
shēn yún yǎng   dàng tiān chuí shū shēng yǎn kǒng xiǎo   shān shuǐ shī    
qiū   xià jīng lín jiàn shān shuǐ   duó nán cuò    
huò shù qiān yán   tōng tào ér zhī lái shū suǒ jiàn liáo   bèi zhuī