萬孝全贈金華洞石名雪灑遙峰作進退詩次韻
天辟金華一洞奇,洞中石是化羊遺。渾疑雪向閩山落,更訝峰從天竺飛。
溪上又添乘棹興,案頭如照讀書時。故人重我膏肓疾,田不荒蕪應亦歸。
tiān
天
pì
辟
jīn
金
huá
華
yī
一
dòng
洞
qí
奇
,
dòng
洞
zhōng
中
shí
石
shì
是
huà
化
yáng
羊
yí
遺
。
。
hún
渾
yí
疑
xuě
雪
xiàng
向
mǐn
閩
shān
山
luò
落
,
gèng
更
yà
訝
fēng
峰
cóng
從
tiān
天
zhú
竺
fēi
飛
。
。
xī
溪
shàng
上
yòu
又
tiān
添
chéng
乘
zhào
棹
xīng
興
,
àn
案
tóu
頭
rú
如
zhào
照
dú
讀
shū
書
shí
時
。
。
gù
故
rén
人
zhòng
重
wǒ
我
gāo
膏
huāng
肓
jí
疾
,
tián
田
bù
不
huāng
荒
wú
蕪
yīng
應
yì
亦
guī
歸
。
。