挽五兄知府二首

宋代 吳芾
平生臭味最相投,方喜同時得退休。 正欲從容陪杖履,從茲蕭散老林丘。 高標豈料成千古,遺愛空嗟滿一州。 兄弟凋零復無繼,幫山誰與我同游。
píng shēng chòu wèi zuì xiāng tóu   fāng tóng shí tuì 退 xiū
zhèng cóng róng péi zhàng   cóng xiāo sàn lǎo lín qiū
gāo biāo liào chéng qiān   ài kōng jiē mǎn 滿 zhōu
xiōng diāo líng   bāng shān shuí tóng yóu