挽衛山齋
楹夢驚殘忽告終,儒林多士失宗工。
雲間便覺無清氣,江上誰能繼古風。
蕙帳夜闌孤鶴怨,茅齋人去九山空。
我來豈為私情哭,痛哭君亡吾道窮。
yíng
楹
mèng
夢
jīng
驚
cán
殘
hū
忽
gào
告
zhōng
終
,
rú
儒
lín
林
duō
多
shì
士
shī
失
zōng
宗
gōng
工
。
yún
雲
jiān
間
biàn
便
jué
覺
wú
無
qīng
清
qì
氣
,
jiāng
江
shàng
上
shuí
誰
néng
能
jì
繼
gǔ
古
fēng
風
。
huì
蕙
zhàng
帳
yè
夜
lán
闌
gū
孤
hè
鶴
yuàn
怨
,
máo
茅
zhāi
齋
rén
人
qù
去
jiǔ
九
shān
山
kōng
空
。
wǒ
我
lái
來
qǐ
豈
wèi
為
sī
私
qíng
情
kū
哭
,
tòng
痛
kū
哭
jūn
君
wáng
亡
wú
吾
dào
道
qióng
窮
。