晚望有感

宋代 鄭剛中
霜作晴寒策策風,數家籬落澹煙中。 沙鷗徑去魚兒飽,野鳥相呼柿子紅。 寺隱鐘聲穿竹去,洞深人跡與雲通。 雁門踦甚將何報,萬里堪慚段子松。
shuāng zuò qíng hán fēng   shù jiā luò dàn yān zhōng
shā ōu jìng ér bǎo   niǎo xiāng shì zi hóng
yǐn zhōng shēng chuān 穿 zhú   dòng shēn rén yún tōng
yàn mén shén jiāng bào   wàn kān cán duàn zi sōng