挽同年李榮齋大令 其一

清代 瞿家鏊
鵬鳥何來促宦程,一場短夢憾分明。血殘蕭寺春衫碧,腸斷山陽夜笛聲。 有福死應增岱重,此官生已抵淮清。可憐墨吏貪殘甚,成就先生一大名。
péng niǎo lái huàn chéng   chǎng duǎn mèng hàn fēn míng xuè cán xiāo chūn shān   cháng duàn shān yáng shēng
yǒu yīng zēng dài zhòng   guān shēng huái qīng lián tān cán shén   chéng jiù xiān sheng míng