晚眺

唐代 孟賓於
倚杖殘秋里,吟中四顧頻。西風天際雁,落日渡頭人。 草色衰平野,山陰斂暮塵。卻尋苔徑去,明月照村鄰。
zhàng cán qiū   yín zhōng pín 西 fēng tiān yàn   luò tóu rén
cǎo shuāi píng   shān yīn liǎn chén què xún tái jìng   míng yuè zhào cūn lín