挽唐吉林詠道

宋代 戴復古
博雅林夫子,隱居城市中。 家貧書甚富,學苦字尤工。 四海交名勝,諸文辨異同。 阿戎談更好,端不負家風。
lín   yǐn chéng shì zhōng
jiā pín shū shén   xué yóu gōng
hǎi jiāo míng shèng   zhū wén biàn tóng
ā róng tán gèng hǎo   duān jiā fēng