晚宿張坂庵

宋代 劉子寰
問宿樵夫指翠微,溪窮路轉扣庵扉。深沉山木日先晚,寂寞野棠春自歸。 客路經過殊草草,舊規牢落重依依。勞生暫此逢休適,一餉中林筍蕨肥。
wèn 宿 qiáo zhǐ cuì wēi   qióng zhuǎn kòu ān fēi shēn chén shān xiān wǎn   táng chūn guī    
jīng guò shū cǎo cǎo   jiù guī láo luò zhòng láo shēng zàn féng xiū shì   xiǎng zhōng lín sǔn jué féi