挽孫石山二首

宋代 陸文圭
榮華露槿落紛紛,蒼狗依然是白雲。 荊渚止稱前進士,灞亭不識故將軍。 人間無樂徒勞子,天上求文即召君。 楚些西風將淚去,雙雞他日酹秋墳。
róng huá jǐn 槿 luò fēn fēn   cāng gǒu rán shì bái yún  
jīng zhǔ zhǐ chēng qián jìn shì   tíng shí jiāng jūn  
rén jiān láo zi   tiān shàng qiú wén zhào jūn  
chǔ xiē 西 fēng jiāng lèi   shuāng lèi qiū fén