萬松亭有感

宋代 張耒
犖确山行穿翠微,石雲秋露濕秋衣。 朦朧小睡還成夢,諷詠新詩且療飢。 千里歸來人事改,四年辛苦舊容非。 只應亭下青雲蓋,依舊蒼腰聳十圍。
luò què shān xíng chuān 穿 cuì wēi   shí yún qiū shī qiū  
méng lóng xiǎo shuì hái chéng mèng   fěng yǒng xīn shī qiě liáo  
qiān guī lái rén shì gǎi   nián xīn jiù róng fēi  
zhǐ yīng tíng xià qīng yún gài   jiù cāng yāo sǒng shí wéi