挽松麓李僉判

宋代 王義山
手拈老筆眇詞場,餘子如何敢頡頏。 疑是前身真賀白,不然今世又蘇黃。 片文落處人爭誦,一第欠於天取償。 造物卻教二郎做,立身既好又名揚。
shǒu niān lǎo miǎo chǎng   gǎn jié háng  
shì qián shēn zhēn bái   rán jīn shì yòu huáng  
piàn wén luò chǔ rén zhēng sòng   qiàn tiān cháng  
zào què jiào èr láng zuò   shēn hǎo yòu míng yáng