挽石朴齋

宋代 章甫
海天昏黑海雷吼,破浪鯨鯢秋夜走。羅岳石摧百尺巔,瀛壖驚睹落星斗。 曩時清誨幾過從,略分言情忘年友。投我木李投我桃,至今尚未報瑤玖。 忽騎箕尾比列星,可是星宮懸已久。不然德者福之基,應享三萬六千壽。 如何人瑞地行仙,僅稱六十有六叟。人語傳來半信疑,十分遙望傷八九。 二百里外來訃音,歲辰月戌時在酉。其日乘鸞上碧霄,何時化鶴歸黃耇。 任呼返魄與招魂,一意星回帝左右。霜寒露冷又風酸,天問無辭空搔首。 楚些哀遍思舊銘,白馬素車我敢後。啼鵑濺血淚星星,獻以冥鏹祭以酒。 大夢長眠杳九泉,人琴感嘆知耶否。石之火矣電之光,古往今來誰不朽。 生順死安兩無慚,如此羽化何所負。芙蓉城裡是故家,莫說其鄉無何有。
hǎi tiān hūn hēi hǎi léi hǒu   làng jīng qiū zǒu luó yuè shí cuī bǎi chǐ diān   yíng ruán jīng luò xīng dǒu
nǎng shí qīng huì guò cóng   lüè fēn yán qíng wàng nián yǒu tóu tóu táo   zhì jīn shàng wèi bào yáo jiǔ
wěi liè xīng   shì xīng gōng xuán jiǔ rán zhě zhī   yīng xiǎng sān wàn liù qiān shòu
rén ruì xíng xiān   jǐn chēng liù shí yǒu liù sǒu rén chuán lái bàn xìn   shí fēn yáo wàng shāng jiǔ
èr bǎi wài lái yīn   suì chén yuè shí zài yǒu chéng luán shàng xiāo   shí huà guī huáng gǒu
rèn fǎn zhāo hún   xīng huí zuǒ yòu shuāng hán lěng yòu fēng suān   tiān wèn kōng sāo shǒu
chǔ xiē āi biàn jiù míng   bái chē gǎn hòu juān jiàn xuè lèi xīng xing   xiàn míng qiǎng jiǔ
mèng cháng mián yǎo jiǔ quán   rén qín gǎn tàn zhī fǒu shí zhī huǒ diàn zhī guāng   wǎng jīn lái shuí xiǔ
shēng shùn ān liǎng cán   huà suǒ róng chéng shì jiā   shuō xiāng yǒu