挽紹蘭長老

元代 鄧雅
齊已才名自不群,遠公禪學更無倫。曾同寺里看明月,忍向山中哭白雲。 法相本空心自悟,去來無礙道長存。誰知一滴曹溪水,洗盡人間萬劫塵。
cái míng qún   yuǎn gōng chán xué gèng lún céng tóng kàn míng yuè   rěn xiàng shān zhōng bái yún
xiāng běn kōng xīn   lái ài dào cháng cún shéi zhī cáo shuǐ   jìn rén jiān wàn jié chén