宛丘二詠

宋代 蘇轍
旱湖堤上柳空多,倚岸輕舟奈汝何。 秋雨連渠添積潤,春風吹凍忽生波。 蟲魚便爾來無數,鳧雁猶疑未肯過。 持詫錢塘應笑我,坳中浮芥兩麼麽。 古殿山花叢百圍,故園曾見色依依。 凌寒強比松筠秀,葉艷空驚歲月非。 冰雪紛紛真性在,根株老大眾園希。 山中草木誰攜種,潦倒塵埃不復歸。
hàn shàng liǔ kōng duō   àn qīng zhōu nài  
qiū lián tiān rùn   chūn fēng chuī dòng shēng  
chóng biàn 便 ěr lái shù   yàn yóu wèi kěn guò  
chí chà qián táng yīng xiào   ào zhōng jiè liǎng me  
diàn 殿 shān huā cóng bǎi wéi   yuán céng jiàn  
líng hán qiáng sōng yún xiù   yàn kōng jīng suì yuè fēi  
bīng xuě fēn fēn zhēn xìng zài   gēn zhū lǎo zhòng yuán  
shān zhōng cǎo shuí xié zhǒng   liáo dǎo chén āi guī