晚秋登佛川南峰懷裴例

唐代 皎然
登嶺望落日,眇然傷別魂。亭皋秋色遍,遊子在荊門。 世故東西客,山空斷續猿。此心誰復見,寂寞偶芳蓀。
dēng lǐng wàng luò   miǎo rán shāng bié hún tíng gāo qiū biàn   yóu zài jīng mén
shì dōng 西   shān kōng duàn yuán xīn shuí jiàn   ǒu fāng sūn