晚秋出門戲詠

宋代 陸游
病叟倘徉古澤邊,橫林搖落暮秋天。 鳴鳩雨後卻呼婦,飛雀霜前先著綿。 抱被每投僧榻宿,卷書時當酒家錢。 秋風想像芝房熟,北望商山一悵然!
bìng sǒu tǎng yáng biān   héng lín yáo luò qiū tiān  
míng jiū hòu què   fēi què shuāng qián xiān zhù mián 綿  
bào bèi měi tóu sēng 宿   juǎn shū shí dāng jiǔ jiā qián  
qiū fēng xiǎng xiàng zhī fáng shú   běi wàng shāng shān chàng rán