宛丘

先秦 詩經
子之湯兮,宛丘之上兮。洵有情兮,而無望兮。 坎其擊鼓,宛丘之下。無冬無夏,值其鷺羽。 坎其擊缶,宛丘之道。無冬無夏,值其鷺翿[1]。
zi zhī tāng   wǎn qiū zhī shàng xún yǒu qíng   ér wàng
kǎn   wǎn qiū zhī xià dōng xià   zhí
kǎn fǒu   wǎn qiū zhī dào dōng xià   zhí dào 翿   [   1   ] 1]。