晚晴二首

宋代 楊萬里
先生老態似枯禪,解後東風也欲顛。 才雨便晴寒便暖,四時佳處是春天。
xiān sheng lǎo tài shì chán   jiě hòu dōng fēng diān  
cái biàn 便 qíng hán biàn 便 nuǎn   shí jiā chǔ shì chūn tiān